CHỦ ĐỀ RĂNG MIỆNG
Đăng lúc: 02:51, 12/01/2012
 

BÀN CHẢI ĐÁNH RĂNG

               Bác Lợn mới mở cửa hàng bán bàn chải đánh răng, trước cửa có treo một bảng quảng cáo rất to : “Bàn chải đánh răng chất lượng hạng nhất, một lần sạch ngay”.    

  Nhìn kìa, chú voi đã đến. Bác Lợn khiêng ra một bàn chải to nhất đưa cho chú Voi. Chú  Voi cảm ơn Bác Lợn và vui vẻ ra về. Mèo cũng muốn mua một bàn chải to, Bác Lợn nói : “ Miệng cháu nhỏ, mua bàn chải nhỏ đánh răng mới sạch!”. Mèo con vừa về đến nhà là đánh răng luôn, đánh mãi đến nỗi chảy cả màu răng. Chú sợ quá vọi chạy đi tìm Bác Lợn : “Bác Lợn ơi,  bàn chải của Bác không tốt” . Bác Lợn nói : “Đó là vì cách đánh răng của cháu không đúng”. Bác gọi Lợn con ra và bảo: “Con hãy dạy Mèo con đánh răng đi”. À, hóa ra là như thế này : răng trên đánh từ trên xuống dưới, răng dưới lại phải đánh từ dưới lên trên, mặt răng hàm phải đánh đi đánh lại, bên trong, bên ngoài, đều phải đánh. Mèo con xem hết lần này , đến lần khác: “ Tôi biết rồi”. Về đến nhà chú lại tiếp tục đánh răng… Ấy làm sao mà đánh mãi mà không ra bọt trắng nhỉ ? Mèo con lại chạy đi tìm Bác Lợn : “Bàn chải của Bác không tốt, đánh mãi không ra bọt”. Bác Lợn cười nói : “Vì cháu không dùng kem đánh răng” . “ Đúng rồi, cháu quên mất!” Mèo con lè lưỡi ra ngượng ngùng, rồi chú mua một tuýt thuốc đánh răng. Mèo con dùng kem đánh răng mà không thấy bọt đâu cả. “Ha ! Ha ! Đồ ngốc!” chú Voi dùng vòi của mình phun nước vào mồm Mèo con. “A ! có bọt  rồi, bọt càng ngày càng nhiều”. Mèo con càng đánh càng thích. Từ đó bác Gà Trống gáy “ò,ó,o” thì Mèo con lập tức dậy đánh răng.

            Nhưng một vài ngày sau, Mèo con đột nhiên bị đau răng, mắt cũng sưng vù lên. Chú tức giận chạy đến tìm Bác Lợn : “ Bàn chải của Bác chẳng tốt tẹo nào”. Bác Lợn thấy răng của Mèo Con bị sâu rồi, tại sao thế nhỉ ? Bác Lợn gãi gãi đầu : “ Bác biết rồi, buổi tối cháu thường bắt chuột phải không ?” “Vâng ạ !” Mèo Con gật đầu. “Cháu ăn chuột xong có đánh răng không ?” Bác Lợn hỏi. “Không ạ !”. Ấy ăn gì trước khi đi ngủ cũng phải đánh răng,nếu không răng sẽ bị sâu. “Hóa ra là chuyện đó”. Sau khi Mèo Con chữa  răng xong, buổi tối sau khi ăn chuột, chú đều đánh răng sạch sẽ rối mới đi ngủ. Từ đó về sau, răng của Mèo Con lúc nào cũng tốt.

                                                                                                                                                                                           Thúy Hà dịch từ truyện Trung Quốc

 

GẤU CON BỊ ĐAU RĂNG

        Các bạn nhỏ ạ ! Tôi là một con Sâu Răng. Trước đây, tôi sống thoải mái trong miệng một chú Gấu con. Chú Gấu này rất lười đánh răng. Ngày ngày, tôi và các bạn của tôi đục khoét các kẽ răng của Gấu con để nhặt thưc ăn. Món ăn mà tôi ưa thích nhất là sô – cô – la và bánh kẹo.     

  Một hôm vào ngày sinh nhật của Gấu con, các bạn của chú đến rất đông, ai cũng mang quà đến tặng. Mèo và Thỏ mang bánh ga – tô, các bạn Chim mang đến các viên kẹo đủ màu sắc, Chó thì mang đến hộp kẹo sô – cô – la, còn Rùa mang đến bánh bích quy… Gấu ta thích lắm, chú ăn rất ngon lành, vừa ăn vừa tấm tắc khen : “ Ôi ! sao toàn thứ ngon thế này ! Tôi cảm ơn các bạn”.

       Sau buổi sinh nhật, các bạn đã về hết. Như thường  lệ, gấu con không cần đánh răng mà nhảy tót lên giường đi ngủ. Chỉ chời có thế, tôi và những bạn sâu răng  ra mở tiệc linh đình. Chúng tôi gặm, cạy, đục khoét những  chiếc răng  bán đầy bánh kẹo của Gấu con. Đêm đó, Gấu ta kêu gào thảm thiết vì đau nhức răng.

       Sáng hôm sau Gấu mẹ phải đưa Gấu con đến Bác sĩ khám bệnh. Bác sĩ bảo: “Này Gấu con, răng cháu sâu nhiều quá, phải chữa ngay thôi. Nếu để lâu sẽ sún hết đấy. Cháu nhớ là không lên ăn nhiêu bánh kẹo, nhất là vào buổi tối. Hằng ngày , cháu phải đánh răng trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy”.

       Nhớ lời Bác sĩ dặn, ngày nào Gấu con cũng chăm chỉ đánh răng. Chú đánh răng rất cẩn thận, đánh mặt trước, mặt sau của răng  đúng lời dặn cùa bác sĩ. Gấu con ăn ít bánh kẹo hơn và ăn nhiều thức  ăn có chất bổ khác như thịt, cá , trứng, sữa, rau quả tươi, nên răng của chú ngày càng trở nên trăng bóng, chắc và khỏe hơn. 

       Còn tôi và những bạn sâu răng phải chạy ra khỏi miệng Gấu con vì không còn gì để ăn nữa.

                                                                                                                                                                                                            Theo lời dịch của Tạ Thị Liên     

 

                                                                                                                                                                                                      ( Sưu tầm : Cô Trần Thị Thiên Lý )