Thơ Mẹ đọc cùng bé
Đăng lúc: 10:10, 03/12/2013

 

 

I. BÀI THƠ,  BÀI ĐỒNG DAO

 

1. Thỏ Bông bị ốm

 

Thỏ Bông bị ốm

Chốc chốc kêu than

Miệng cứ xuýt xoa

“Mẹ ơi đau quá !”

 

Thỏ mẹ vội vã

Bế Bông trên tay

Đến bệnh viện ngay

Nhờ Bác sỹ khám

Bác sỹ sờ nắn

Hỏi đau chỗ nào ?

Thỏ Bông thều thào

“Đau quanh vùng rốn”

 

Hỏi “đã ăn uống

Những thứ gì nào?”

Thỏ Bông thều thào

“Ăn me với sấu…”

Uống nước không nấu

Múc ở ngoài ao

Bụng sôi ào ào

Ruột đau như cắt

 

Bác sỹ gật gật

Đặt chiếc ống nghe

Khám xong liền ghi:

“Đau vì ăn bậy”

 

2. Làm bác sỹ

 

Mời mẹ ngồi yên lặng

Để Bác sỹ khám cho

Chắc lại đi đầu nắng

Bệnh này là bệnh ho

Thuốc ngọt chứ không đắng

Phải uống với nước sôi

Nếu tiêm thì đau lắm

Mẹ lại khóc nhè thôi

Mẹ bỗng hỏi bác sỹ

Sổ mũi uống thuốc gì?

Bác sỹ chẳng hiểu ý

“Uống sữa với bánh mỳ”

 

3. Bé làm bao nhiêu nghề

 

Bé chơi làm thợ nề

Xây nên bao nhà cửa

Bé chơi làm thợ mỏ

Đào lên thật nhiều than

Bé chơi làm thợ hàn

Nối nhịp cầu đất nước

Bé chơi làm thầy thuốc

Khám bệnh cho mọi người

Bé chơi làm cô nuôi

Xúc cơm cho cháu bé

Một ngày ở nhà trẻ

Bé làm bao nhiêu nghề

Chiều mẹ đến đón về

Bé lại là cái cún

 

4. Chiếc cầu mới

 

Trên dòng sông trắng

Cầu mới dựng nên

Nhân dân đi bên

Tàu xe chạy giữa

Cùng cười hớn hở

Nhìn chiếc cầu dài

Tu tu xe lửa

Xình xịch qua cầu

Khách ngồi trên tàu

Đoàn người đi bộ

Tấm tắc khen tài

Công nhân xây dựng

                 TG: Thái Hoàng Linh

 

5. Em cũng là cô giáo

 

Em cũng là cô giáo

Ngày hai buổi đến trường

Dành tất cả tình thương

Cho tuổi thơ của bé

Nhìn bé ăn vui vẻ

Ngon miệng và vệ sinh

Dù nóng lạnh bên mình

Ấm tình cô với bé

Ngày qua ngày như thế

Chăm bé khỏe bé ngoan

Bục giảng hay bếp than

Bé luôn là cô giáo

 

 II. BÀI HÁT.

 

1. Lớn lên cháu lái máy cày

Cháu xem cày máy cày thay con trâu. Đường cày đã sâu lại nhanh mà không mệt nhọc. Mùa về lắm thóc, hợp tác phơi vàng sân. Ơi chú công nhân cháu yêu chú lắm. Yêu mến quê hương lớn lên cháu lái máy cày.

 

2. Làm Chú Bộ Đội.                                                                                        

                                                                                            Nhạc và lời : Hoàng Long

 Em thích làm chú bộ đội. Bước một hai chân bước một hai

Em thích làm chú bộ đội, bước một hai vác súng trên vai. Một hai, một hai, một hai.

 

3. Cháu yêu cô chú công nhân

                                                                                       Nhạc và lời: Hoàng Văn Yến               

  Chú công nhân xây nhà cao tầng. Cô công nhân dệt may áo mới. Cháu vui   múa hát yêu cô công nhân. Cháu luôn nhớ ơn cô chú công nhân.

 

4. Bàn tay cô giáo

Bàn tay cô giáo tết tóc cho em. Về nhà mẹ khen tay cô đến khéo.

Bàn tay cô giáo vá áo cho em. Như tay chị cả, như tay mẹ hiền.

5. Cô giáo

Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương. Cô yêu em vô hạn, dạy dỗ em ngày tháng
Em yêu biết bao nhiêu mẹ của em ở trường. Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương
Dạy từng câu, từng lời. Từng nét bút, dáng đi. Mong cho em nên người. Thành cháu ngoan của Bác
Em yêu biết bao nhiêu mẹ của em ở trường. Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương

6. Bọn mình anh là anh nhạc sĩ

 

Bọn mình là anh nhạc sĩ đánh đàn, thật chăm suốt ngày luyện rèn.

Mời bạn về ngay đây với chúng mình để góp tiếng đàn tâm tình. Nghe tiếng trống dồn “ bùm chát, chát xình”.

Bạn hãy đứng dậy nhảy múa với mình. Bọn mình là anh nhạc sĩ đánh đàn thật chăm suốt ngày luyện rèn.

Mời bạn về ngay đây với chúng mình để góp tiếng đàn tâm tình. Nghe tiếng ghi ta tang tính tính tình. Bạn hãy đứng dậy. Cùng hát với mình

 

7. Cháu thương chú bộ đội

 

Cháu thương chú bộ đội nơi rừng sâu biên giới. Cháu thương chú bộ đội canh giữ ngoài đảo xa.

Cho chúng cháu ở nhà có mùa xuân nở hoa. Cho tiếng hát hào bình vang trời xanh quê ta.

 

8. Cô giáo miền xuôi

 

Cô mẫu giáo miền xuôi từ miền xuôi lên đây. Với đàn cháu thơ ngây lớp học giữa nhiều lùm cây

Cô dạy hát rất vui. Chiều về với  mẹ cha. Xa cô cháu càng nhớ. Sáng mai lại gặp cô

Từ sáng sớm tới chiều học và chơi bên cô. Giấc ngủ bữa cơm ngon có bàn tay đầy tình thương.

Cô dạy hát rất hay. Kể chuyện rât là vui. Yêu cô giáo nhiều hơn cháu mỗi ngày càng ngoan

 

9. Tôi là chữ O, Ô, Ơ

Tôi là chữ o trong từ kéo co, chữ o tròn tròn, tròn như trái bóng. Con gà nó gáy ó, ò, ó o. Tôi là chữ o chữ o rất tròn

Tôi là chữ ô trong từ cái ô. Chữ ô tròn tròn lại thêm cái mũ. O tròn có mũ chính là chữ ô. Tôi là chữ ô chữ ô cũng tròn.

Tôi là chữ ơ trong từ cái nơ, chữ ơ tròn tròn lại thêm cái móc. O tròn có móc chính là chữ ơ. Tôi là chữ ơ chữ ơ cũng tròn.

 III. TRUYỆN THEO CHỦ ĐỀ

1. Ba anh em

Một ông cụ có một ngôi nhà và ba con trai. Cụ muốn cho các con học nghề bèn bảo các con:

- Các con mỗi người hãy học một nghề. Sau này, ai tài giỏi nhất cha sẽ cho ngôi nhà này.

Ba anh em con vâng lời. Họ chia tay nhau, mỗi người đi một ngả. Anh cả học nghề thợ cạo. Anh khéo léo lắm nên thường được vua mời vào cung để phục vụ nhà vua. Anh thứ 2 học nghề đóng móng ngựa, anh cũng khéo léo lắm nên thường đựơc đóng móng ngựa cho các vị đại thần. Người em út học múa kiếm thành thạo.

Đúng ngày đã hẹn trước, ba anh em về họp ở nhà cha. Bà con xóm làng rủ nhau đến chơi. Ba anh em chưa biết trổ tài bằng cách nào thì bỗng thấy xuất hiện một con thỏ chạy ngang. Người anh cả vội vàng rút dao cạo và hộp xà phòng đuổi theo, cạo sạch sẽ bộ ria thỏ mà thỏ không bị xây xát mép. Mọi người đều trầm trồ khen thưởng.

Bỗng một cỗ xe bốn ngựa kéo chạy qua. Anh thứ hai liền phóng theo, thay lại các bộ móng tươm tất, trong khi cỗ xe vẫn chạy như bay. Mọi người ai cũng phục tài.

Lúc đó trời bắt đầu mưa. Người con út rút kiếm ra sân múa.

Mưa càng lúc càng to anh múa kiếm càng nhanh. Lúc trời lạnh, người anh vẫn khô ráo, không bị dính một giọt nước. Mọi người đều đồng ý thưởng ngôi nhà cho anh.

Nhưng ba anh em thương yêu nhau lắm. Họ vẫn chung sống cùng nhau trong một nhà. Họ làm ăn khéo lại tốt bụng, thật thà nên rất đông khách hàng và học trò. Họ sống bên nhau hòa thuận vui  vẻ suốt đời.

 

2. Cây rau của Thỏ Út

Mùa thu đã qua. Mùa đông đă tới, Thỏ mẹ dẫn các con ra vườn và bảo:

- Các con ạ. Bây giờ là vụ rau rồi, mẹ sẽ dạy các con trồng của cải nhé.

Ba anh em thỏ ríu rít trả lời:

- Thưa mẹ, vâng ạ!

Bốn mẹ con quây quần bên luống đất. Mẹ bắt đầu giảng:

- Muốn trồng rau, người ta phải làm đất rồi gieo hạt...

Nhưng mới nghe mẹ nói vậy Thỏ út đã nghĩ thầm: “ Thế thì mình cũng biết rồi” và không chú ý nghe mẹ nói nữa. Chú ngồi đấy nhưng còn mải nhìn theo con bươm bướm ngoài vườn nên chẳng biết mẹ còn dặn điều gì nữa.

Mẹ giảng xong, ba em bắt đầu làm việc. Mỗi nguời phải trồng một lưống rau nho nhỏ. Hai anh của thỏ út cặm cụi cuốc đất, dập đất cho nhỏ tơi ra rồi mới gieo hạt, còn Thỏ út thì chỉ làm qua quýt rồi nhảy đi chơi.

Ít ngày sau, hạt giống này mầm. Những cây rau bé li ti hiện ra. Hai luống rau của các anh cây mọc đều, trông như những chiếc khăn màu xanh tươi phủ lên mặt đất, còn luống rau của thỏ út

 

thì cây mọc thưa thớt, cây cao, cây thấp,. Thế nhưng Thỏ út vẫn mải chơi chẳng chịu chăm bón gì cả.

Tới vụ thu hoạch, cây rau nào của các anh là cũng to, củ cũng to, còn những cây rau của Thỏ út thì cằn cỗi vì thiếu nước, củ bé tí teo. Thỏ út xấu hổ quá, biết nói sao với mẹ bây giờ?

Thấy vậy, thỏ mẹ bảo:

- Nếu con chú ý nghe lời mẹ và chăm sóc vườn rau thì rau của con sẽ tươi tốt, đúng không?

Sau vụ ấy, Thỏ út hỏi lại mẹ cách làm đất, trồng rau, vun luống, gieo hạt rồi bắt đầu trồng lại luống rau khác.

 

 

Đúng như lời mẹ đã nói: “ Phải biết cách trồng và chăm sóc tưới bón” Lần này, rau của Thỏ út lớn rất nhanh. Đến vụ thu hoạch, Thỏ út về nhà những cây rau lá xanh non

 Thỏ út rất vui. Mẹ thỏ còn vui hơn vì thấy Thỏ út đã biết chăm chỉ và chịu khó làm việc

 

 

3. Sự tích quả dưa hấu.

 

        Ngày xưa, từ rất lâu rồi, đồng ruộng nước ta cũng thưa thớt, hoa quả chưa  nhiều thứ thơm ngọt như bây giờ. Thời đó, có một người tên là Mai An Tiêm vốn làm ăn chăm chỉ, lại khéo tay, tháo vát nên được nhà vua yêu mến  và nhận làm con nuôi.

          Một hôm, trong bữa tiệc thiết khách , Mai An Tiêm vui vẻ nói:

Nem công chả phượng của rừng của biển đều nhờ  tay người cầm cái nỏ, quăng cái lưới, đến cả hạt gạo ủ ra chộn rượu này cũng do bàn tay con người làm nên cả.

           Một viên quan trong triều vốn ghen ghét An Tiêm bèn về tâu với Vua. Vua đựng đựng nổi giận, nói:

- Đã thế, ta cho nó cứ thử trông cậy vào hai bàn tay xem có sống nổi không ? 

Thế là một buổi sớm, vua ra lệnh đày cả nhà An Tiêm ra một hòn đảo hoang vu, không một bóng người. Anh Tiêm phải tìm một hốc đỏ để ở tạm.

      Từ đấy, hằng ngày, An Tiêm đi bắn chim, cùng  nàng Ba, vợ An Tiêm thường  ra bờ biển mò  ngao, bắt cỏ làm thức ăn.

          Bỗng một hôm, An Tiêm thấy một con chim  xuất  hiện trên hoang đảo. Con chim ăn một miếng quả lạ và nhả xuống những hạt nho nhỏ màu đen nhánh. An Tiêm nghĩ thầm : “Quả mà chim ăn được thì chắc hẳn người cũng ăn được. Chàng bèn nhặt hạt đó và đem ươm vào một hốc đất.

Ít ngày sau, hạt nảy mầm đâm lộc, bò tỏa ra khắp khoảnh đất. Hai vợ chồng An Tiêm sớm chiều chăm bún những cây lạ đó. Chẳng bao lâu, cây nở hoa, hoa kết thành quả . Đến lúc quả đó to, vỏ có màu xanh thẫm, An Tiêm cắt về rồi bổ ra thì thấy ruột quả màu đỏ tươi, cùi màu trắng và nhiều hạt màu đen nhánh. Cả nhà ăn đều thích  vì quả có vị ngọt và thơm mát. An Tiêm gọi đó là quả dưa đỏ.

            Từ đấy, An Tiêm tiếp tục trồng thêm dưa. Giống dưa ngày càng sai, quả càng to, vị  càng thơm ngọt.

Cứ mỗi mùa quả , An Tiêm lại khắc tên mình vào mấy quả dưa rồi thả xuống biển, nhờ sóng biển đưa vào đất liền.

             Một hôm, có một chiếc thuyền ghé đến muốn đổi giống dưa quý để đem về bán trên đất liền. Từ đó, An Tiêm đổi được các thức ăn, đồ dùng thường ngày và cũng làm được một cái nhà lá xinh xinh.

             Một ngày kia, có người dâng vua quả dưa lạ, vua ăn ngon miệng bèn hỏi thăm tung tích mới biết là do An Tiêm trồng ngoài hoang đảo. Vua ngẫm nghĩ thấy mình đã sai, liền cho thuyền ra đón gia đình An Tiêm. Hai vợ chồng An Tiêm mừng rỡ thu lượm hết những quả dưa chín và hạt giống đem về phân phát cho bà con hàng xóm và truyền dạy cách gieo trồng, chăm bón. Đó là nguồn gốc giống dưa hấu mà chúng ta ăn ngày.

 

                                                                                                  Theo truyện cổ Việt Nam